CHƯA CHẮC LÀ DUY NHẤT

 A-đam về nhà rất muộn. E-va giận dữ tra hỏi:

– Tại sao anh lại về muộn như vậy? Đi gặp nhỏ nào phải không?

– Đừng có ngu ngốc như vậy! Em là người đàn bà duy nhất trên trái đất này.

Họ đi ngủ. Nửa đêm, A-đam thấy buồn buồn ở ngực và tỉnh giấc, thấy tay E-va đang rờ rẫm trên ngực mình, còn miệng nàng thì lẩm bẩm. Chàng hỏi:

– Em đang làm cái quái quỷ gì thế?

– Tôi đang đếm xem anh có còn đủ xương sườn không.