NUÔI DƯỠNG HÔN NHÂN P8

Mức Độ Khác Nhau

Chúng ta học trao đổi ở những mức độ khác nhau. Đôi lúc chúng ta chỉ chia sẻ ở mức ngoài mặt hoặc khách sáo – không gì khác hơn “Hôm nay anh khỏe không?” và “Anh thích áo của em”. Những lúc khác, chúng ta chỉ chia sẻ điều phải làm khi cùng sống chung một mái nhà: “Nếu anh sử dụng xe, thì phải đổ xăng đấy! “Nếu phải đúng hẹn lúc mười hai giờ, thì em phải lo chuẩn bị cho đám trẻ sẵn sàng lúc mười một giờ đấy!”“Nếu cần anh mua đồ thì nhớ đưa tiền đó.”

Những câu đàm thoại như vậy là điều cần thiết khi chúng ta muốn sống chung với nhau.

Chúng ta có thể tiến thêm một bước để chia sẻ suy nghĩ của mình về những đề tài khác nhau. Ở mức độ này, chúng ta chia sẻ những gì đọc được trên báo hoặc nghe từ Radio hay ti vi. Chúng ta chia sẻ điều mục sư giảng hoặc sự việc đang diễn ra trong cộng đồng. Chúng ta chia sẻ tin tức ai đi bệnh viện và ai qua đời hoặc ai mới sanh em bé. Tuy những loại trao đổi như thế là quan trọng và cần thiết, nhưng sự trao đổi đầy ý nghĩa giữa vợ chồng chỉ bắt đầu khi chúng ta chia sẻ với nhau những cảm nghĩ sâu xa bên trong cách thành thật và cởi mởLúc đó là chúng ta mới bắt đầu trao đổi cái tôi thật của mình – món quà tốt nhất chúng ta có thể trao tặng.

Mức trao đổi sâu xa này là điều khó bởi lẽ nó bao gồm cả sự liều lĩnh cùng sự tin cậy. Lời nói của tôi sẽ được đón nhận ra sao? Liệu người kia có hiểu tôi không? Liệu tôi có được chấp nhận sau khi phơi bày lòng mình chăng? Chúng ta nghe nói là thiếu niên chỉ chia sẻ với cha mẹ tới mức độ chúng cảm thấy mình được yêu thương và chấp nhận thôi. Nhưng điều này chẳng những chỉ đúng với thiếu niên mà cũng đúng với mỗi người chúng ta. Phải tin cậy, chúng ta mới nói cho nhau biết cảm nghĩ cùng nhu cầu của mình.

Chúng tôi đã chứng nghiệm thực tế của điều Wallace Den ton viết trong “Những Vấn Đề của Gia Đình và Cách Giải Quyết “Family Problemsand What to do AboutThêm): “Mười năm sau, có thể bạn không còn nhớ rõ những gì tôi nói nhưng nếu có nhớ, thì tôi mong bạn nhớ điều này: Mức độ thành hay bại trong hôn nhân của bạn sẽ liên quan mật thiết với khả năng trao đổi, hiểu người kia và được người kia hiểu mình”.

Thiếu trao đổi đã tạo ra đủ thứ hiểu lầm. Vài năm sau ngày cưới, một hôm tôi chỉ dặn Betty mà không giải thích: “Kể từ nay, em cứ giữ luôn sổ ngân phiếu đi nhé?” Betty chịu trách nhiệm giữ sổ sách chi tiêu kể từ đó mà tôi không biết là nàng làm điều đó với đôi chút bực dọc.

Nhiều năm sau, trong lúc chúng tôi đang tham dự một khóa hội thảo về hôn nhân, khi tôi chia sẻ vấn đề người này có thể làm một công việc tốt hơn người kia và do đó, nếu nhận ra ân tứ của nhau, chúng ta có thể bổ túc cho nhau. Để minh họa điều này, tôi nói: “Betty giữ số sách giỏi hơn tôi rất nhiều, vì thế, cô ấy giữ sổ ngân phiếu gia đình. Tôi rất nản vì hay nhầm lẫn với con số, còn cô ta thì làm thật chu đáo”.

Tôi lấy làm kinh ngạc khi Betty lên tiếng nói: “à, em biết rồi! Em vẫn bực mình là anh bảo em lo sổ chi phiếu mà chẳng giải thích gì cả. Bây giờ thì chuyện đã rõ.” Nhiều lần chính Betty đã dùng thí dụ này để minh họa rằng chỉ một lời giải thích ngắn và rõ ràng là đủ biến bực dọc thành thông cảm và khiến công việc trở nên thích thú hơn.

Bây giờ chúng tôi hiểu được câu Kinh Thánh “Đừng giận cho đến chiều tối – nếu không anh em sẽ tạo cơ hội cho ma quỉ hành động” (diễn ý) – chứa đựng một nhận thức thực tiễn và tâm lý sâu sắc. Chúng ta sẽ hạnh phúc khi quyết định bàn thảo và giải quyết những bất hòa cùng rắc rối trước khi đi ngủ. Nếu không được xử lý và giải quyết mỗi ngày, những điều đó lúc đầu chỉ như những con muỗi mắt gây khổ chịu, sẽ biến thành những quái vật to lớn, hủy phá cả tình yêu mạnh mẽ nhất.

Chúng tôi đã chia sẻ câu Kinh Thánh này cùng với kinh nghiệm của chúng tôi trong một hội thảo của nhiều cặp vợ chồng. Vài tháng sau, một cặp vợ chồng ở tiểu bang kế cận, bước đến chào chúng tôi sau một buổi nhóm. Họ hỏi: “Anh chị có nhớ ra chúng tôi không? Chúng tôi có dự buổi nhóm của anh chị (họ nêu tên nơi đó) và sau buổi nhóm chúng tôi về nhà, hứa với nhau là sẽ không bao giờ đem cơn giận vào giường ngủ nữa. Đó là bước ngoặc trong hôn nhân của chúng tôi”.

Họ nói tiếp: “Thường thường chúng tôi có thể biết được khi người kia bực bội hoặc giận dữ về chuyện gì. Bấy giờ, chúng tôi nói: “Phải giải quyết cho xong trước khi đi ngủ!”. Nhờ đó, hôn nhân chúng tôi đã đổi khác”.

Chúng tôi nhận thấy nắm tay nhau để chuẩn bị cho giấc ngủ mỗi tối là một cử chỉ đầy ý nghĩa. Mặc dù cũng có lần (tuy rất ít) chúng tôi không cảm thấy thân thiện với nhau đủ để giữ thói quen này, chúng tôi rất quý thói quen đó và cảm thấy đó chính là dấu ấn cuối cùng của tình yêu trong ngày.

Còn Tiếp