TIẾN HÓA HAY TẠO HÓA (P64)

Sau đây là lời của Chúa Giê-xu. Không những Chúa khẳng định sự có thật của Nạn Hồng Thủy, nhưng còn liên hệ nó với xã hội chúng ta ngày hôm nay. “Thế giới vẫn an nhiên hưởng thụ – cưới gả tiệc tùng – y như thời Nô-ê trước nạn Hồng Thủy. Chẳng ai tin rằng nước lụt sẽ tràn ngập, cuốn sạch mọi người. Ngày Ta quay trở lại cũng thế. Khi ấy hai người đang làm ruộng, một người được rước đi, người kia bị bỏ lại. Hai người đang xay lúa, một người được rước đi, người kia bị bỏ lại. Các con phải cảnh giác vì không biết ngày giờ nào Chúa mình sẽ đến. Nên nhớ rằng nếu chủ nhà biết trước giờ nào bọn gian phi đến tất phải canh gác đề phòng để khỏi bị mất trộm. Các con phải luôn sẵn sàng vì Ta sẽ đến trong ngày các con không ngờ.” (Ma-thi-ơ 24:37-44).

Khoảng 500 năm sau thời ông Nô-ê, có hai thành phố ở Trung Cận Đông tên là Sô-đôm và Gô-mô-rơ nổi tiếng là loạn luân, đặc biệt là tội đồng tính luyến ái. Khi Đức Chúa Trời bày tỏ ý định hủy diệt hai thành ấy thì một tiên tri của Chúa, ông Áp-ra-ham khiên tốn hỏi dò. “Giả sử trong thành Chúa tìm thấy năm mươi người công chính, liệu Ngài có tiêu diệt họ cùng kẻ ác không? Chúa hứa: “Không!” Áp-ra-ham mặc cả thêm: “Giả sử trong ấy có bốn mươi người công chính, rồi ba mươi, hai mươi hay mười người công chính, liệu Chúa có ra tay giáng họa trên họ không?” Chúa hứa: “Không, Ta sẽ không hủy phá thành của họ.”. Cuối cùng Chúa không tìm ra một ai công chính cả ngoài ông Lót. Chúa đưa gia đình ông Lót ra khỏi thành phố trước khi Ngài dội lửa xuống thiêu đốt hai thành phố dâm loạn kia.

Trong ngày Đức Chúa Trời trừng phạt dân Ai Cập, ở nơi nào có dân Ai-cập sống ở nơi đó có tai họa xảy ra, nào nước sông biến thành máu, nào nạn cóc nhái, ruồi muỗi, châu chấu tràn ngập lãnh thổ, nào dân tình bị ung nhọt đau đớn, nào bóng tối che phủ cả đất nước trong vòng ba ngày, mưa đá, lửa từ trên trời giáng xuống và cuối cùng tất cả con trai đầu lòng của họ đều bị chết dịch. Thế mà dân của Chúa là Do Thái sống trong vòng người Ai-cập lại vẫn bình an như không có chuyện gì xảy ra. Đây cũng lại là một ví dụ Đức Chúa Trời phân biệt ai là người tin kính và ai là kẻ vô thần nhạo báng Đấng Tối Cao. Trong ngày phán xét Đức Chúa Trời sẽ rước con dân của Ngài ra khỏi vòng hiểm họa hoặc bảo vệ họ khỏi tai ương. Giả sử ngày Chúa đến là hôm nay, một nửa số người đang ngồi trên máy bay đây sẽ ra đi cùng Ngài còn một nửa kia sẽ phải chịu đựng cơn Đại Nại từ trước đến nay chưa từng xảy ra và từ nay về sau sẽ không còn xảy ra nữa. Nạn Hồng Thủy chẳng thấm gì so với những điều mà thánh Phi-e-rơ cũng như Chúa Giê-xu đã tiên tri từ trước. Liệu Bà Giáo sư có muốn ra đi cùng với Chúa không?

Bà Giáo sư: Tôi muốn chứ. Tôi hi vọng Chúa nhận tôi. Nhưng tôi làm thế nào để thưa chuyện với Chúa. Tôi cảm thấy xấu hổ vì tôi đã từng là người nhạo báng Chúa, khinh rẻ Hội Thánh và tín hữu. Không những vậy, tôi còn đi giảng dạy ở khắp mọi nơi, dùng thuyết tiến hóa để phá niềm tin của nhiều thanh thiếu niên. Còn có nhiều việc khác tôi đã làm mà tôi không đủ can đảm nói cho ông biết. Tôi biết tôi dơ dáy lắm đối với Chúa, chắc Ngài không thể nhận tôi đâu. Tôi biết làm sao bây giờ.

Ông Mục sư: Xin Bà cứ yên tâm, Đức Chúa Trời nhân từ giàu lòng thương xót phạm nhân, sẵn lòng tha thứ bất cứ ai biết ăn năn trước mặt Ngài. Trong Kinh thánh có nói đến một ông tên là Phao lô. Ông này là một người cuồng tín khủng bố Đạo Chúa, nhiều người bị sát hại, nhiều gia đình tín hữu bị nát tan. Nhưng cuối cùng Chúa cũng cứu ông. Đây là lời của Phao-lô: “Trước kia ta là kẻ phạm thượng, tàn bạo, khủng bố những người theo Chúa, nhưng Chúa còn thương xót ta vì ta không hiểu điều mình làm khi chưa tin nhận Ngài. Chúa đổ ân phước dồi dào, ban cho ta đức tin và lòng yêu thương trong Chúa Cứu Thế Giê-xu. Đây là lời trung thực đáng được mọi người tin nhận: Chúa Cứu Thế Giê-xu đã xuống trần gian để cứu vớt người tội lỗi. Trong những người được cứu ta là kẻ nặng tội nhất. Nhưng Chúa rộng lòng thương ta, kẻ xấu xa nhất để chứng tỏ lòng kiên nhẫn vô hạn của Ngài và dùng ta để làm gương cho những người khác tin Ngài để được sống vĩnh cửu.” Sách 1Ti-mô-thê 1:13-16.

Có một người đàn bà gặp Chúa ở giếng nước. Chúa biết bà ta đã qua năm đời chồng và người đàn ông bà đang sống chung chạ chẳng phải là chồng mình. Tuy nhiên Chúa vẫn phán cùng bà: “Nếu chị biết được tặng phẩm của Đức Chúa Trời và biết tôi là ai, tất chị sẽ xin tôi cho uống nước Hằng Sống”. Nước Hằng sống ám chỉ phước hạnh đời đời.

Còn Tiếp